Bốn người khách vốn thuộc hạng văn thi sĩ ... vào một quán nhậu. Trong khi chọn món ăn, cô phục vụ bàn đến cười duyên: - Em rót bia cho mấy anh nhé? Anh A liền tán: - Xin lỗi, em mỹ danh là gì, ở đâu? Cô cười dịu dàng: - Hỏi quê… rằng biển xanh dâu, Hỏi tên… rằng mộng ban đầu đã xa. Anh B vỗ đùi: - Úi chà! Giỏi thơ thiệt! Tuyệt vời. Rót bia đi. - Dạ. Cảm ơn quí anh. Anh C đon đả: - Lấy thêm ly, mời Em cùng ngồi uống cho vui. - Dạ. Thế là bàn có một bông hồng giữa đám sỏi đá. Anh D mời tất cả cụng ly: - Coi bộ em giỏi thơ văn nhỉ! Cô cười rất duyên: - Em cũng học mót chút ít để góp chuyện cho vui mà. Quí anh không thấy phiền chứ? Chắc quí anh giỏi văn thơ lắm thì phải? Anh A xoa bụng, ưỡn ngực: - Cũng đủ xài. Ai hỏi gì nói nấy. Nhất là lãnh vực văn học. Không bao giờ bị kẹt. - Thế là quá giỏi rồi. Vậy, em đố các anh về lĩnh vực văn học nhé? Cả bàn nhốn nháo hẳn lên, vui như cá gặp nước. Họ là nhà giáo, nhà thơ, nhà văn cả … hớn hở cụng ly chờ đợi cuộc vui . Cô gái cười, cất giọng oanh v...